Một lời tự giới thiệu — và một lời mời dành cho người phụ nữ đang đi tìm lại chính mình.
Người ta thường nghĩ một CEO thì phải nói chuyện bằng những con số, biểu đồ và chiến lược. Nhưng sau nhiều năm ngồi ở vị trí điều hành, điều tôi tin chắc nhất lại rất khác: cốt lõi của mọi sự hưng thịnh — của một doanh nghiệp hay của một đời người — luôn là con người. Và quản trị, với tôi, chưa bao giờ chỉ là vận hành một công ty. Nó là nghệ thuật làm chủ chính cuộc đời mình.
Tôi viết bài này không phải để liệt kê thành tích, mà để bạn — người đang đọc — hiểu tôi là ai, tôi đã đi qua những gì, và vì sao tôi tin mình có thể đồng hành cùng bạn.
Tôi là ai: một MBA mang trái tim của người tu tập
Tôi là một Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (MBA), tốt nghiệp tại Đại học Kinh tế Quốc dân. Nhưng nếu chỉ có vậy thì tôi đã là một phiên bản khác của chính mình. Điều làm nên con người tôi hôm nay là sự giao thoa giữa hai thế giới tưởng như đối lập: tư duy logic, có hệ thống của một nhà quản trị — và năng lượng bình an, biết buông bỏ của một hành giả thiền định.
Tôi nhìn mỗi biến cố trong đời không phải như một dấu chấm hết, mà như chất liệu thô nhám nhưng quý giá để mài giũa nên một tâm hồn sâu sắc hơn. Tôi đã đi qua những ngày giông bão nhất — từ sự phản bội của lòng tin đến những đổ vỡ tưởng chừng không thể hàn gắn. Và thay vì chìm trong tâm lý nạn nhân, tôi chọn biến nỗi đau thành sự tỉnh thức.
Đó là lý do triết lý sống của tôi gói gọn trong một câu: sự tử tế cần đi kèm với ranh giới.
Hành trình tự lập: bản lĩnh được gieo mầm từ nỗi cô đơn
Bản lĩnh độc lập của tôi không tự nhiên mà có. Nó bắt đầu từ một nỗi đau rất sớm.
Năm 10 tuổi, khi những đứa trẻ khác còn trong vòng tay mẹ, tôi đã phải rời nhà lên thị trấn học nội trú. Sự thiếu thốn tình cảm và cảm giác cô đơn bủa vây lúc ấy — thành thật mà nói — là một liều thuốc đắng. Nhưng chính nó dạy tôi đứng vững trên đôi chân mình, một bài học mà sau này không trường lớp nào dạy lại được.
Con đường tri thức của tôi cũng là một cuộc chuyển mình đầy suy ngẫm:
Từ văn chương đến nội tâm. Tôi từng là học sinh chuyên Văn, sớm đắm mình trong lịch sử và những chiêm nghiệm. Chính giai đoạn này rèn cho tôi khả năng quan sát diễn biến nội tâm — kỹ năng then chốt giúp tôi đọc được những chuyển động tinh tế nhất trong tâm hồn một con người.
Một thất bại đổi hướng cả cuộc đời. Ít ai biết rằng tôi từng trượt ước mơ ngành Y vì thiếu điểm thi. Nhưng chính cánh cửa đóng lại ấy đã mở ra niềm đam mê thật sự của tôi: kinh doanh.
Hệ thống hóa tư duy. Tôi học văn bằng hai, rồi lấy bằng Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh. Với tôi, tấm bằng MBA không phải để treo tường — nó là khung logic để giải mã và cấu trúc lại những vấn đề phức tạp của con người và tổ chức.
Kinh nghiệm quản trị: lấy con người làm trọng tâm
Sự nghiệp của tôi trải dài từ môi trường liên doanh chuyên nghiệp (một công ty liên doanh Pháp) đến những ngày “thử lửa” nhọc nhằn. Trước khi trở thành CEO điều hành doanh nghiệp gia đình, tôi từng đi làm gia sư, kinh qua nhiều vị trí văn phòng — đủ để thấu hiểu từng nhịp thở của người lao động, từ góc nhìn của người đi làm thuê chứ không chỉ người cầm quyền.
Trên cương vị lãnh đạo, sở trường của tôi không nằm ở mệnh lệnh áp đặt, mà ở khả năng lắng nghe, nhận diện vấn đề và bóc tách từng nút thắt trong các mối quan hệ. Tôi quan niệm doanh nghiệp là một thực thể sống, nơi các mối quan hệ là mạch máu. Thay vì chỉ nhìn vào sai sót bề mặt, tôi đi sâu tìm hiểu nguyên lý đằng sau — vì sao một con người lại hành động như vậy. Cách tiếp cận đó tạo nên một môi trường nhân văn, nhưng vẫn giữ được hiệu suất và tiêu chuẩn cao.
Sự thức tỉnh: nghịch cảnh là cánh cửa đến tự tại
Biến cố lớn nhất đời tôi đặt tôi trước hai con đường.
Hoặc ở lại trong đau khổ và tiêu cực hoặc chấp nhận, buông bỏ và tiến về phía trước. Tôi đã chọn con đường thứ hai.
Tôi tìm đến Phật pháp, sinh hoạt cùng đạo tràng và những đạo hữu bình dị. Hai năm thiền định đã giúp tôi nhận diện những bám chấp, chuyển hóa nỗi đau thành năng lượng bình an, và học cách không để hành động của người khác giam cầm tâm hồn mình.
Bên cạnh thiền, tôi tìm thấy sự chữa lành qua hội họa, âm nhạc và viết lách. Cuốn tiểu thuyết Huyết mạch triều Lý Trần mà tôi đang thực hiện không chỉ là tình yêu lịch sử — đó là tâm huyết truyền tải những giá trị về đạo đức, sự buông bỏ và tỉnh thức cho thế hệ trẻ.
Hệ giá trị “High Standard” — bộ neo tôi sống theo
Từ một người phụ nữ từng luôn đặt mình ở vị trí ưu tiên cuối cùng, từng bị lợi dụng và không dám nói “không” vì sợ mất lòng, tôi đúc kết được bốn giá trị sống mà tôi gọi là High Standard (Tiêu chuẩn cao):
Yêu thương bản thân. Không phải ích kỷ — mà là trách nhiệm. Phụ nữ phải là người đầu tiên bảo vệ cảm xúc và sự an toàn của chính mình.
Sự tử tế có ranh giới. Giữ sự lương thiện, nhưng dứt khoát từ chối những đề nghị không xứng đáng. Không để lòng tốt của mình thành cơ hội cho kẻ khác lợi dụng.
Trí tuệ hậu nghịch cảnh. Khi bạn hiểu vì sao sự việc diễn ra, bạn sẽ bao dung hơn — nhưng cũng quyết liệt hơn trong việc rời bỏ những mối quan hệ độc hại.
Sự chung thủy và đồng hành. Đây là thước đo chuẩn mực nhất cho mọi mối quan hệ bền vững, từ gia đình đến đối tác kinh doanh.
Sứ mệnh của tôi: đồng hành cùng phụ nữ tìm lại giá trị thật
Tôi ở đây cho những người phụ nữ đang lạc lối trong nỗi đau, đang hy sinh quên mình đến mức tổn thương. Với sự kết hợp giữa tư duy logic của một MBA và năng lượng bình an của một người tu tập, tôi mong được đồng hành cùng bạn để:
Chữa lành những vết thương thời thơ ấu và tổn thương do sự phản bội;
Nhận diện và dũng cảm bước ra khỏi những mối quan hệ độc hại;
Thiết lập một hệ giá trị sống mới: sống sâu sắc, sống bản lĩnh và tự tại.
Tôi không hứa với bạn một phép màu xóa sạch mọi nỗi đau trong một đêm — hành trình chữa lành là của riêng bạn, và đôi khi cần cả sự hỗ trợ của chuyên gia tâm lý chuyên môn. Điều tôi có thể hứa là đi cùng bạn, bằng tất cả sự thấu cảm và bản lĩnh mà chính tôi đã phải trả giá để có được.
Lòng người là thứ không thể đoán được, nhưng thời gian và tuổi thanh xuân của chúng ta là hữu hạn. Đừng để sự tiêu cực giam giữ tâm hồn mình — hãy chọn sống một cuộc đời xứng đáng với chính mình.
Nếu những dòng này chạm đến điều gì đó trong bạn, tôi mời bạn ở lại. Hành trình của bạn, từ hôm nay, không nhất thiết phải đi một mình.
Tác giả: Mai Huyền Thương — Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (Đại học Kinh tế Quốc dân), CEO điều hành doanh nghiệp.
Leave a Reply